Sự việc - Ý kiến
Tổ chức có liên quan?
6:46' 31/5/2011
Ngày 20-5-2011 tàu BD-0394 hai tầng thuộc Công ty Du lịch Xanh Dìn Ký đã bị đắm trên sông Sài Gòn, đoạn qua Bình Dương. Trên tàu khi đó đang có tiệc mừng sinh nhật bé Quách Hồng Đạt 3 tuổi. Tai nạn bất ngờ, phút chốc đã biến ngày sinh của bé thành ngày giỗ của 16 người, trong đó tất cả gia đình bé trừ mỗi mình ông Quách Lương Tài - cha bé sống sót. Đây là vụ tai nạn giao thông đường thủy nghiêm trọng xảy ra trên một tàu du lịch có số người chết nhiều nhất từ trước đến nay.


Tai nạn xảy ra đã gần 20 ngày nhưng chưa ai nhận trách nhiệm ngoài Giám đốc Công ty du lịch trong khi kết quả điều tra cho thấy: bến tàu hoạt động không phép, con tàu không được đưa đi kiểm định khi đã hết hạn, lái tàu không có bằng lái. Du khách đến bến không thể biết bến hoạt động có phép hay không, xuống tàu không thể kiểm tra chất lượng, độ an toàn của tàu và người lái tàu có bằng lái hay không. Đó là trách nhiệm của những người hưởng lương nhà nước thi hành công vụ ở những cơ quan chức năng. Mà những cơ quan này được tổ chức đủ cả hệ thống từ Trung ương đến cơ sở. Vậy tại sao không có ai nhận trách nhiệm hay buộc phải nhận trách nhiệm?

Hoạt động của các con tàu du lịch có quá nhiều nguy cơ xảy ra sự cố vì từ lâu đã không nằm trong bất cứ danh mục quản lý nào của cơ quan chức năng. Bởi với các quy định hiện hành, không thể biết đâu là tàu du lịch và đâu là tàu chở khách bình thường. Chủ các tàu du lịch đăng ký hoạt động tại sở giao thông vận tải được cấp phép hoạt động như các tàu chở khách. Trong khi tàu du lịch cần phải có đòi hỏi cao hơn. Bộ Giao thông - Vận tải và Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch cũng chưa có quy định cụ thể về tiêu chuẩn tàu, thuyền du lịch. Trong khi những người phục vụ trên tàu du lịch cần phải được huấn luyện và phải có chứng chỉ về nghiệp vụ, cứu hộ chuyên nghiệp để biết cách ứng xử khi có sự cố xảy ra.

Những vấn đề cấp thiết, rõ ràng này các cơ quan quản lý biết từ lâu nhưng vì sao không xử lý được? Không lẽ tàu du lịch QN5198 thuộc Công ty TNHH Trường Hải (Quảng Ninh) chở du khách nghỉ qua đêm trên vịnh Hạ Long tối 17-2-2011đã bị chìm làm 12 người chết, trong đó có 10 người nước ngoài cũng không đủ cảnh tỉnh đối với các cơ quan chức năng để từ đó đến nay khi xảy ra tai nạn vẫn không ai chịu trách nhiệm vì lý do “sự chồng chéo trong quản lý” và “không đủ các quy định”? Ai loại bỏ sự chồng chéo và đưa ra các quy định nếu không phải chính họ? Ai dám chắc rằng nước ta với bờ biển dài, rất nhiều vịnh, đảo, bãi tắm đẹp, sông, hồ đang được đưa vào phục vụ du lịch với rất nhiều tàu thuyền, nhà hàng nổi sẽ không có tai nạn đau đớn tương tự xảy ra? Khi đó, quả bóng trách nhiệm sẽ vẫn được đá từ cơ quan này đến cơ quan khác và vẫn không có cá nhân, tổ chức nào là “đày tớ của dân” bị xử lý thích đáng vì vô trách nhiệm?

Những câu hỏi trên thực tế đều đã có trả lời. Vấn đề là trả lời bằng hành động chứ không phải bằng lời nói. Tất cả những câu hỏi và trả lời ấy đều liên quan đến tổ chức. Tổ chức bộ máy, tổ chức con người, tổ chức hoạt động hằng ngày của mỗi cơ quan, đơn vị, cá nhân. Tai nạn chìm tàu Dìn Ký phải là một bài học thực tế khi tổng kết Nghị quyết Trung ương 4 khoá X về đổi mới, kiện toàn tổ chức bộ máy: Vì sao hình thành bộ quản lý đa ngành, đa lĩnh vực, nhằm khắc phục tình trạng bỏ trống hoặc trùng lặp về chức năng, nhiệm vụ nhưng trên thực tế tình trạng này vẫn còn? Xây dựng các bộ để làm tốt chức năng chủ yếu là xây dựng thể chế, luật pháp, chính sách, đôn đốc, kiểm tra, thanh tra việc chấp hành…trên thực tế việc này vẫn chưa tốt? Cơ cấu bên trong các bộ phải rõ chức năng, nhiệm vụ, tránh chồng chéo, nâng cao trách nhiệm của từng bộ phận và đề cao trách nhiệm cá nhân trong thực hiện công việc nhưng khi xảy ra sự cố vẫn không có ai chịu trách nhiệm cụ thể? V.v.

Khi mỗi đơn vị bất kỳ ở Trung ương hay cơ sở, có tổ chức bộ máy tinh gọn, được quy định rõ chức năng, nhiệm vụ, cán bộ, nhân viên được bố trí đúng người, đúng việc, được xác định rõ quyền hạn, trách nhiệm, được bảo đảm vật chất, động viên tinh thần xứng đáng, bị xử lý nghiêm khắc nếu vi phạm thì khó có thể xảy ra những tai nạn thảm khốc tương tự.

Nguyễn Thuý Hoàn

Ý KIẾN BẠN ĐỌC VỀ BÀI VIẾT NÀY

Họ và tên : *  
Địa chỉ :  
Email : *  
Ý kiến của bạn : *

Mã bảo vệ :

 

Danh sách bài bạn đọc phản hồi
Bạn : Nguyễn Thanh Hằng ( thanhhangnguyen@...).Gửi ngày: 03/06/2011
V.I. Lênin bảo rồi: Hãy cho tôi một tổ chức... Vấn đề là ngành tổ chức phải thấy rõ trách nhiệm và ra tay thôi!
Bạn : Nguyễn Văn Hiền ( nguyenhien@...).Gửi ngày: 02/06/2011
Đọc bài viết rồi đọc trao đổi của các bác em cũng muốn tham gia. Nói trách nhiệm bây giờ không khác gì nói con gà và quả trứng! Vấn đề là làm sao không ai có thể đá đi đâu được giống như không thể không trả lương các vị ấy hằng tháng. Nghĩa là phải rõ ràng như bản hợp đồng, định lượng chứ không định tính chung chung. Kèm theo đó là chế tài cụ thể. Em chợt nghĩ ai mà làm rõ được trách nhiệm cá nhân trong cơ chế tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách thì đáng được trao giải Nô-ben tổ chức lắm.
Bạn : Ninh Quang Thắng ( quangthang59@...).Gửi ngày: 02/06/2011
Rà soát cả các vị vô trách nhiệm trong ngành tổ chức nữa và cũng thanh lọc luôn các vị ấy. Nhưng chớ có làm như bạn Hà Văn Thân (hình như bạn làm trong ngành tổ chức hay sao ấy?) nói chuyển các vị vô trách nhiệm đi làm việc khác thì gay lắm. Cho các vị vi phạm nơi này đi nơi khác, thậm chí còn lên cao hơn là căn bệnh đã bị dân phản ứng nhiều nhưng có thay đổi được đâu? Nhưng hình như gần đây cũng bớt thì phải. Ngành tổ chức phải trong sạch trước thì các tổ chức khác mới trong sạch đươc.
Bạn : Linh Lang ( nglinhlang@...).Gửi ngày: 02/06/2011
Ôi bạn Thân ơi!Cho các vị vô trách nhiệm đi làm việc khác thì các vị ấy lại tiếp tục gây chết người à? Cho các vị ấy nghỉ luôn bởi ở đâu cũng không phù hợp.
Bạn : Hà Văn Thân ( havanthan@...).Gửi ngày: 01/06/2011
Tôi tin rằng nếu bây giờ (nói dại!) nếu có tai nạn tiếp tục xảy ra thì "quả bóng trách nhiệm sẽ vẫn được đá từ cơ quan này đến cơ quan khác và vẫn không có cá nhân, tổ chức nào là “đày tớ của dân” bị xử lý thích đáng vì vô trách nhiệm". Thôi thì ở ta chưa có văn hoá từ chức thì Bộ Giao thông - Vận tải và Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch cũng phải có lời xin lỗi nhân dân và hứa khắc phục thế nào để dân còn theo dõi chứ? Hãy xem Thủ tướng Kan của Nhật Bản xin lỗi dân trong vụ sóng thần vừa qua, mà sóng thần thì đâu có phải Chính phủ của ông gây ra? Tôi nghĩ với chức năng tham mưu về tổ chức, cán bộ, ngành tổ chức nhân đợt này rà soát lại và cho các vị vô trách nhiệm đi làm việc khác phù hợp hơn!
Bạn : Trần Văn Thái ( tranvanthai15@...).Gửi ngày: 01/06/2011
Bài viết sắc sảo và đúng lắm. Tổ chức không thể vô can.
Bạn : Nguyễn Văn Hạnh ( nvanhanh@...).Gửi ngày: 01/06/2011
Đúng quá!
Bạn : Quang Huy ( quanghuy76@...).Gửi ngày: 31/05/2011
Những bài viết như thế này mới thể hiện được tính chiến đấu của Tạp chí và xứng tầm Tạp chí của Ban Tổ chức Trung ương. Tạp chí nên phát huy. Tác giả Thúy Hoàn vài ngày có một bài đăng ở chuyên mục này chắc sẽ thu hút bạn đọc nhiều hơn lắm.
Bạn : Lê Minh Anh Tuấn ( tuananhlm@...).Gửi ngày: 31/05/2011
Tôi không ở trong ngành tổ chức nên tôi cũng không biết ngoài Bộ Giao thông - Vận tải và Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch thì còn bộ nào nữa có trách nhiệm vụ này nhưng tôi thấy trách nhiệm chính phải thuộc Bộ Giao thông - Vận tải và nếu ở nước ngoài như ta vẫn thấy thì sau 2 vụ chìm tàu cướp đi bấy nhiêu sinh mạng chắc ông Bộ trưởng ... phải từ chức. Các nhà tổ chức khi xác định chức năng, nhiệm vụ từng cá nhân, xác định quyền hạn phải xác định trách nhiệm và các chế tài kèm theo. Phải là trách nhiệm cá nhân chứ không phải tập thể. Lương nhận cá nhân sao trách nhiệm đổ tập thể? Bài viết đã phân tích sâu sắc, chỉ ra giải pháp nhưng bao giờ mới thực hiện được khi tai nạn vẫn hằng ngày xảy ra?
Bạn : .Nguyễn Văn Biểu ( vanbieuvit@...).Gửi ngày: 31/05/2011
Tổ chức có hệ thống từ trung ương tới cơ sở. Nhưng người ta lại chỉ chú ý kiện toàn, sắp xếp bên trên mà "quên" mất cơ sở. Thậm chí cơ sở lại rối hơn cả ... Trung ương. Trong khi cơ sở mới gần, sát dân nhất, anh hưởng đến sinh mạng người dân nhất. Tổ chức bộ máy quan trọng mà tổ chức con người còn quan trọng hơn. Tôi đồng ý đây là một bài học đau đớn mà hệ thống tổ chức cần rút kinh nghiệm. Hãy đặt mình vào vị trí ông Quách Lương Tài để thấy hết đau đớn và có trách nhiệm hơn.
Trang12
Bài cùng chuyên mục
Đắc nhân tâm    (1/9/2011)
Trách nhiệm cá nhân    (31/10/2011)
Có cần Luật Biểu tình?    (23/11/2011)
Vê người đứng đầu    (23/5/2011)
Chăm lo an sinh xã hội    (1/5/2011)
Sẻ chia    (20/3/2011)
GIỚI THIỆU TẠP CHÍ IN
Số 5 - 2012
Tra cứu tạp chí :
VIDEO CLIPS