Trong điều kiện và hoàn cảnh hiện nay của nước ta, yêu cầu phát triển nhanh và bền vững là một tất yếu khách quan. Hai yếu tố nhanh và bền vững có tác động lẫn nhau. Nói nhanh là đề cập đến tốc độ, thời gian, nhịp độ, số lượng… Nói bền vững là đề cập đến chất lượng, thành quả, thành tựu… Nếu chỉ chạy theo số lượng, nặng về thành tích, thì nhanh nhưng không bền vững. Nguyên nhân sâu xa của sự thiếu bền vững, thiếu nhất quán với sự phát triển nhanh thường thuộc về tư duy, nhận thức, kiến thức, là bệnh nặng về thành tích, chạy theo số lượng hơn là thấy tầm quan trọng của vấn đề nội dung, cốt lõi. Cổ nhân có câu “quý hồ tinh bất quý hồ đa”, hiểu nôm na là cần tinh tuý, tinh hoa hơn là nhiều mà kém chất lượng. V.I.Lênin từng nhắc nhở: Thà ít mà tốt.
Trong công tác xây dựng đảng, luận điểm phát triển nhanh và bền vững cần được nghiên cứu cụ thể và vận dụng thích hợp. Trong điều kiện Đảng ta duy nhất cầm quyền, thì mỗi đảng viên thực sự có quyền hạn rất lớn, nên mỗi đảng viên trên cương vị và nhiệm vụ được giao theo đức, tài, tư cách phải nhận thức được trách nhiệm cá nhân tuy nặng nề nhưng rất cao cả của mình đối với sự tồn vong của đất nước, sự phát triển bền vững của công cuộc CNH, HĐH. Ví như trong khâu kết nạp đảng viên, phải có quy hoạch, kế hoạch đào tạo, rèn luyện, thử thách từng người một, kiểm tra kỹ lưỡng động cơ vào Đảng, không chạy theo số lượng, không vì thấy “cơ sở trắng” mà nôn nóng vội vàng, tuyệt đối phải chấp hành đúng Điều lệ Đảng. Đồng thời, muốn bền vững phải loại trừ ra khỏi đội ngũ của Đảng những phần tử thoái hoá, biến chất, cơ hội, tham ô, tham nhũng, lãng phí tài sản của nhân dân. Cần phải thường xuyên tự phê bình và phê bình trong Đảng, lắng nghe ý kiến nhân dân, quản lý chặt chẽ, kiểm tra, giám sát nghiêm túc việc đảng viên chấp hành các nguyên tắc của Điều lệ Đảng, cũng như pháp luật của Nhà nước.
THẾ HƯNG